CHẠM TAY VÀO GIẤC MƠ CỔ TÍCH Ở CINQUE TERRE, ITALY

Cinque Terre khiến người ta phải đắm say với sự kết hợp khéo léo của bàn tay con người với vẻ đẹp như thơ của thiên nhiên.

 

Rất nhiều năm về trước, khi lần đầu nhìn thấy Cinque Terre trên tờ tạp chí, chẳng hiểu sao gần như ngay lập tức tôi đã ước ao “giá mà mình được 1 lần đặt chân tới vùng đất tuyệt đẹp này”. Vào một ngày thu, trong hành trình du học Ý, giấc mơ của tôi đã trở thành hiện thực. Tôi đã dành trọn vẹn 1 ngày du lịch Cinque Terre để rong ruổi với 5 ngôi làng sắc màu như trong truyện cổ tích.

 

 

Cinque Terre đã được UNESCO đã công nhận nơi đây là di sản văn hoá thế giới vào năm 1997 – @azamaraclubcruises

 

 

Mang trong mình sự háo hức được đặt chân tới vùng đất trong mơ nên tôi đón chuyến tàu đến Cinque Terre vào lúc sáng sớm. Cinque Terre gồm 5 ngôi làng Riomaggiore, Manarola, Corniglia, Vernazza và Monterosso đầy sắc màu, xinh xắn nối với nhau bởi đường bờ biển kéo dài 42km. Những ngôi nhà được sơn màu sắc sặc sỡ bất quy tắc, lố nhố khắp các vách núi hướng ánh nhìn ra biển Địa Trung Hải thăm thẳm xanh mướt khiến tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

 

 

Thứ tự các ngôi làng ở Cinque Terre trên bản đồ Italia

 

 

@pascat

 

 

Ngôi làng đầu tiên trong hành trình khám phá chính là Riomaggiore. Tôi tới đây khi mặt trời bắt đầu chiếu những tia nắng đầu ngày, Riomaggiore yên bình như một buổi sáng ở ngôi làng nhỏ ở ngoại ô. Chẳng chần chừ, tôi lao ngay tới con đường dẫn thẳng ra biển, từ đây có thể nhìn ngắm toàn bộ cảnh quan của Riomaggiore, những cầu thang ngoằn ngoèo kết nối từng ngôi nhà với nhau và dẫn xuống biển. Trước khung cảnh đẹp đến ngỡ ngàng, tôi không khỏi tự băn khoăn rằng làm cách nào mà những người dân nơi đây có thể xây dựng những công trình ấn tượng đến vậy?!

 

 

Những ngôi nhà sắc màu là “đặc sản” của Riomagiore cũng như cả 5 làng Cinque Terre.

 

 

Từng ngôi nhà lô xô nối nhau nhìn ra biển, nhuốm màu thời gian.

 

 

Đừng đi theo lối đi chính trong làng, mà hãy chầm chậm men theo các con ngõ nhỏ bạn sẽ tới đỉnh cao nhất ngôi làng, từ đây có thể thu vào trọn vẹn tầm mắt cảnh biển Địa Trung Hải và hít hà hương sớm mai.

 

 

 

 

Còn một điểm đặc biệt ở Riomaggiore nữa đó chính là con đường tình yêu – Via dell’amore. Con đường tuyệt đẹp kết nối giữa 2 làng Riomaggiore và Manarola men theo vách đá với một phần nhô ra biển đầy ấn tượng. Via dell’Amore được mệnh danh là “con đường tình yêu” khi rất nhiều cặp đôi lựa chọn ghi dấu ấn tình yêu của mình tại nơi đây bằng cách treo ổ khoá vào rào chắn và ném chìa xuống biển như mong ước cho tình yêu mãi trường tồn và bền vững. Tôi đã tiếc hùi hụi khi không thể đặt chân tới đây chỉ vì trước đó có trận lở đất vẫn chưa được khắc phục.

 

 

Tuy nhiên ở Riomaggiore bạn vẫn có thể loanh quanh với những con đường đẹp không kém dọc theo vách núi.

 

 

 

Tạm biệt Riomaggiore, tôi lại bắt tàu tới ngôi làng tiếp theo Manarola, chỉ cách 3 phút đi tàu bạn đã có thể đặt chân tới một trong những ngôi làng đẹp nhất nước Ý. Manarola có nhiều ngôi nhà nhỏ hơn và cũng rực rỡ hơn so với Riomaggiore.

 

 

 

 

 

 

Ngôi làng be bé xinh xinh này luôn là điểm cuốn hút du khách nhất trong 5 ngôi làng thuộc Cinque Terre, nếu bạn không đi nhanh hoặc nếu bạn đi muộn bạn sẽ rất dễ bị choáng ngợp bởi sự “tấn công” của từng đoàn từng đoàn khách du lịch từ khắp nơi đổ về.

 

 

 

 

 

 

Nằm ở vị trí trung tâm chính là Corniglia – ngôi làng duy nhất không có đường dẫn xuống biển trực tiếp, nằm trên đồi cao hơn 100m so với mực nước biển. Từ trên đỉnh cao của làng, tôi có thể thoả thích ngắm nhìn ra xung quanh, khung cảnh trước mặt tôi là màu biển xen lẫn màu trời xanh trong mà có lẽ cái màu xanh này bạn sẽ chỉ có thể thấy được ở miền đất Địa Trung Hải. Những ngôi nhà lấp ló xa xa với đủ sắc màu rực rỡ tươi vui, những ruộng bậc thang trồng nho đang vào mùa rụng lá màu sắc hài hòa và đẹp tới nao lòng.

 

 

 

 

 

 

Vernazza là ngôi làng thứ 4 tôi đặt chân tới trong chuyến hành trình mơ ước của mình. Ngôi làng này có lẽ nằm thấp hơn hẳn so với 3 ngôi làng tôi đã đi qua, những ngôi nhà nằm sát biển hơn, thấp hơn, không xếp trồng trên những vách núi cheo leo.

 

 

 

 

Khi tôi đến trời đã bắt đầu chuyển trưa, từng đoàn khách du lịch ngồi ở quảng trường nghỉ ngơi ăn trưa, lũ trẻ con léo nhéo đùa nghịch giữa trời nắng vàng. Vài bác trung tuổi đang ngồi thưởng thức bữa trưa hay một ly cà phê thơm phức ở dãy nhà hàng dọc bờ biển. Khung cảnh vừa thanh bình vừa thơ mộng, tôi cũng chẳng vội vàng gì nên cũng bỏ ba lô xuống và tận hưởng một buổi trưa nhẩn nha đặc trưng chất Ý.

 

 

 

 

 

 

Và ngay sau đó tôi thấy thật đúng khi dành thời gian nghỉ ngơi trước khi phải leo hộc tốc lên lâu đài Doria – Il castello dei Doria, được xây dựng từ khoảng giữa thế kỉ 11. Nơi đây được xây thêm một ngọn tháp có chiều cao chừng 70m, hướng nhìn ra biển. Và nếu muốn thu trọn tầm mắt khung cảnh của Vernazza thì nhất định bạn phải leo lên trên ngọn tháp này nhé! Bù lại cho một đoạn leo dốc mệt nhọc bạn sẽ nhận được thành quả xứng đáng lắm đấy!

 

 

 

 

 

 

Ngôi làng cuối cùng, cũng là ngôi làng lớn nhất Cinque Terre. Ngôi làng được chia thành hai phần khác biệt với ranh giới tượng trưng là ngọn tháp Aurora trên đỉnh đồi San Critoforo, khu phố cổ ngõ hẹp nhà tháp và khu phố mới với khá nhiều khách sạn lớn cao tầng. Ấn tượng nhất là bãi biển trải dài mà cứ mỗi dịp hè lại tấp nập khách du lịch tới đây để tận hưởng làn nước mát của biển Địa Trung Hải.

 

 

 

 

Trong tiếng Ý, Cinque Terre nghĩa là “5 vùng đất”. Ở nơi đây người dân an yên với cuộc sống trồng nho, ủ rượu, đánh cá… Nhịp sống chậm ở vùng đất thần tiên này không chỉ giúp tôi chạm đến ước mơ của mình mà còn khiến tôi yêu thêm về đất nước hình chiếc ủng.

 

Đang mê mải ngắm nhìn khung cảnh thanh bình nơi đây, thì một cơn mưa kéo tới, đúng là nước Ý đã vào cuối thu thật rồi mùa mưa cũng sắp tới. Tôi vội vã trở về và mong hẹn một ngày hè khác có thể tới đây để tận hưởng trọn vẹn hơn hương vị của biển nước Ý.

 

 

(Theo Afamily)