DU LỊCH THỤY SỸ LÊN ĐỈNH NÚI TUYẾT TITLIS

Thụy Sĩ, một đất nước nhỏ ở giữa châu Âu, nhưng có nhiều hồ nước thiên nhiên tuyệt đẹp và rất nhiều ngọn núi cao quanh năm phủ tuyết trắng nên chủ đề chính trong cuộc sống của người dân Thụy Sĩ lâu nay vẫn là… núi.

 

 

 

Làm sao chinh phục được núi, vượt qua những thử thách của núi mà biến núi thành không gian sinh lợi, hữu ích. Và từ đó, theo dòng thời gian, Thụy Sĩ đã phát triển những đường ray răng cưa đưa đoàn tàu lên núi, những đường hầm xuyên núi thật độc đáo… Và núi tuyết cũng đã trở thành những điểm đến nghỉ ngơi, thư giãn, dưỡng bệnh và vui chơi thỏa thích, thu hút nhiều du khách quốc tế.

 

Đó là các ngọn núi cao từ 3.000m trở lên, như Matterhorn ở thị trấn Zermatt, “Dãy núi của quỷ” Les Diablerets ở Gstaad, “Trinh nữ” Jungfrau ở Bern; Rigi với biệt danh “Nữ hoàng của những ngọn núi”… và Titlis ở “Ngôi làng Thiên thần” Engelberg, ngay giữa miền Trung Thụy Sĩ.

 

Quanh năm có tuyết trên đỉnh cao, tọa lạc rất gần thành phố du lịch nổi tiếng thế giới Lucerne nên từ lâu làng Engelberg và núi Titlis đã là điểm đến của nhiều đoàn lữ khách. Ngôi làng bắt đầu hình thành sau khi một nhà quý tộc từ Zurich đến đây xây dựng nhà nguyện, nhà ở và nơi làm việc cho các tu sĩ dòng Benedict vào năm 1120.

 

Thời xa xưa ấy, những đóng góp như xây dựng nhà thờ, nhà tu được xem là chìa khóa giúp bạn có được chìa khóa vào thiên đàng. Ngành du lịch bắt đầu phát triển vào thế kỷ XVIII để sang đến thế kỷ XIX thì Engelberg đã vang danh là một khu resort nghỉ dưỡng tuyệt vời với không khí trong lành, người dân hiền hòa. Ngày nay, ngôi làng vẫn sống tốt chủ yếu nhờ vào dịch vụ du lịch, dân số chỉ khoảng hơn 4.300 người nhưng mỗi năm tiếp đón đến gần triệu lượt khách.

 

 

 

 

Vào mùa Hè, Engelberg xanh rì với những sườn đồi, sườn núi và cánh đồng trồng toàn loại cỏ tốt dành cho các đàn bò cho sữa làm nên các dòng phô-mai Thụy Sĩ thơm ngon nổi danh toàn cầu (trong xưởng phô-mai của tu viện dưới chân núi Engelberg, du khách sẽ thấy có bán cả những bánh phô-mai trộn với xả, với ớt, với nấm, với rau thơm…). Còn vào mùa Đông thì tuyết trắng xóa khắp mọi nơi. Nhưng đừng vội lầm tưởng vì trời rét lạnh mà cuộc sống lắng đọng hẳn đi. Hình như không có chuyện gọi là “ngủ đông” tại đây.

 

 

 

 

Những chiếc xe buýt địa phương cùng những chiếc xe ca du lịch liên tục dừng trước sân trạm cáp treo Titlis Cableways, từ trên xe ào xuống là những đoàn khách trong các bộ trang phục màu sắc vui mắt nhưng đúng kiểu chống lạnh mùa Đông kèm với giày trượt tuyết dày cộp và trên vai là ván lướt trên tuyết, thanh trượt tuyết.

 

Không chỉ người lớn mà còn có rất nhiều thanh thiếu niên, trẻ em đến đây vui chơi với tuyết. Họ nhanh chóng vào hàng ngũ, háo hức tiến vào trong trạm, rồi từng tốp 8 người ngồi vào một cái lồng của hệ thống cáp treo Titlis Express để được kéo lên cao, qua từng trạm khác nhau.

 

 

 

 

Qua hai trạm, du khách sẽ chuyển sang Titlis Rotair để lên đến trạm cuối ở độ cao 3.020m. Rotair là hệ thống những cái lồng mới toanh, bắt đầu vận hành hồi tháng 12/2015 với đặc điểm là xoay vần 360 độ với vách ngoài toàn bằng kính trong và dày, phủ từ trần xuống đến sàn, ai ai cũng dễ dàng quan sát vách núi đá, các vực sâu dưới chân. Trạm cuối trên cao là một kiến trúc 5 tầng với nhà hàng, cửa hàng đồng hồ Thụy Sĩ, cửa hàng đồ lưu niệm Thụy Sĩ, cửa hàng sôcôla Thụy Sĩ và studio chụp ảnh khung cảnh núi tuyết Thụy Sĩ.

 

 

 

 

Từ trạm đi bộ ra ngoài khoảng 200m, bạn sẽ thấy một kỳ công kiến trúc khác. Đó là Cliff Walk mà nói theo kiểu Việt Nam thì chính là một “cầu treo lắc lẻo” bắc ngang hai vách đá ở độ cao 3.041m.

 

Cây cầu làm bằng thép và dây cáp này chỉ dài khoảng 100m, chiều ngang 1m, sàn cầu cách đáy vực 500m nhưng đã hao tốn 1,6 triệu Francs Thụy Sĩ và hơn 4 tháng thi công. Công nhân, công cụ và vật liệu xây dựng được trực thăng trục từ chân núi lên. Công trình này đã được khánh thành hồi tháng 12/2012.

 

Chỉ có những du khách trẻ tuổi mới can đảm xông pha lội tuyết cao quá mắt cá chân để thử một lần trong đời đi cầu treo trên đỉnh cao. Nghe kể lại rằng gió mạnh như tát tuyết vào mặt nhưng vẫn mò mẫm từng bước chân ái ngại để rồi vui mừng chiến thắng qua cầu!

 

 

(Nguồn: Doanh Nhân Sài Gòn)